Đêm bị vứt cái tin nhắn chia tay vô mặt. Khóc đau khóc đớn xong vẫn mở điện thoại duyệt post cứu hộ, tự đi mà nhớ xem đã post cầu cứu những gì. Đã từng tuyệt vọng ra sao.
Tất cả những khi nhận ra việc mình làm không thật sự đúng, đã mở miệng nói lời xin lỗi. Dù chẳng có ai đúng ai sai, mà chỉ là thiện chí muốn tiếp tục.
Cho tới bây giờ vẫn mở điện thoại lên duyệt post cứu hộ, vẫn đăng bài tìm chủ. Tất cả những gì họ làm, từng thứ một đều bị lơ qua như chưa có gì, ai cũng nhắm mắt để không thấy cái đứa này bị họ tổn thương ntn.
Cho tới bây giờ, một câu một lời xin lỗi cũng chưa từng được nghe. Chuyện gì cũng vậy, từ ai cũng vậy, chưa bao giờ. Post của người khác vẫn like và share chăm chỉ, ảnh của gái vẫn cứ tương tác.
Có những đứa mãi mãi không chờ được tới ngày tìm được chủ. Chết khô chết lạnh. Vì không ai thèm share post? Vì thiếu một cái like? Hay vì thật sự cái ngta quan tâm chưa bao giờ đặt lên số phận con chó con mèo mà chỉ là cái thể hiện hào nhoáng trên mạng ảo. Tỏ ra quan tâm chó mèo để người khác nhìn rồi khen ngợi, là xong?
Từng ngày đếm số đứa chết trên tay trong bất lực. Tụi nhỏ ko chờ được, mình cũng ko lý gì phải chờ. Muốn có mái ấm cùng chung tay vun đắp, muốn có bữa cơm nhà được dọn ra vào những ngày mệt sốt không tự nấu nổi, muốn tựa vào một bờ vai đàn ông tử tế, có chính kiến, biết nói được làm được. Chứ không phải tự đi hoài, tự vun đắp hoài, cuối cùng không có lấy một bàn tay nắm, không mảy may che chở.
Muốn có ai đó cùng nhau đi qua năm tháng bão giông chứ ko phải thân con gái kéo mãi một người chỉ biết ôm khư khư cục tự ái của bản thân.
Tạm biệt hai đứa con, kiếp sau đừng làm mèo cũng đừng làm người. Miệng lưỡi và cái tâm thế gian ác độc, chẳng thể bảo vệ được con.



